CON ĐÃ NHÌN THẤY ĐẠI DƯƠNG Tôi là bé gái tật nguyền. Mẹ tôi sợ tôi làm bà xấu mặt, sợ tôi ra đường bị mọi người mỉa mai trêu chọc, nên đến...
Đọc tiếp →
Năm Bính Dần (1386), vua Trần Phế đế đi săn, đỗ lại trên bờ bắc sông Đà, đêm mở bữa tiệc ở trong trướng. Có một con cáo từ dưới chân núi đi ...
Đọc tiếp →
THIÊN THẦN TÌNH NGUYỆN (Tác giả: Tam Mao – người dịch: Liễu Quốc Nhĩ) Trước đêm lễ Giáng sinh mấy hôm, đứa bé láng giềng đã mang đến tặn...
Đọc tiếp →
Khi những cơn gió lạnh tràn về, lòng tôi lại miên man nhớ về Thạch Lam và truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa . Mỗi lần đọc lạ...
Đọc tiếp →
Không biết thằng Tin đào ở đâu ra một chiếc còi oai thật oai. Chiếc còi bằng đồng, sáng chóe, lại có dây đeo choàng qua cổ, trông hệt như cò...
Đọc tiếp →
Có một câu hỏi tưởng như rất đơn giản là: Tại sao Trái Đất cũng như mọi ngôi sao và hành tinh đều quay quanh một trục nào đó? Nhưng để trả l...
Đọc tiếp →
ĐI BỘ NGAO DU (Trích Ê – min hay Về giáo dục) Tôi chỉ quan niệm được một cách đi ngao du thú vị hơn đi ngựa: đó là đi bộ. Ta ưa đi lúc n...
Đọc tiếp →
Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khá...
Đọc tiếp →
Thu ẩm (*) Năm gian nhà cỏ thấp le te, Ngõ tối đêm sâu đóm lập loè. Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt, Làn ao lóng lánh bóng trăng loe. D...
Đọc tiếp →
HÃY CẦM LẤY VÀ ĐỌC Tương truyền rằng hồi còn trẻ, một lần Saint Augustine ngồi cô đơn và tình lặng trong vườn, vẳng nghe bên tai giọng nói...
Đọc tiếp →
Một vì sao mờ nhạt bùng nổ ở một góc của bầu trời đêm - nó không hề có ở đó vài giờ trước, nhưng bây giờ lại tỏa sáng như một ngọn hải đăng....
Đọc tiếp →
Hephaestus là vị thần hữu ích nhất cho thế giới Olympus. Đây cũng là người Thợ rèn duy nhất lo việc xây dựng, kiến thiết, trang trí cho đời ...
Đọc tiếp →
Vũ Thị Thiết, người con gái quê ở Nam Xương (1). Người đã thùy mị nết na, lại thêm có tư dung tốt đẹp. Trong làng có chàng Trương sinh, mến ...
Đọc tiếp →
CÓ CHĂNG NGHỆ THUẬT ĐỌC SÁCH Giữa thời buổi sa sút của văn hóa đọc mà nói chuyện nghệ thuật đọc sách, có lãng mạn và phù phiếm quá không? (...
Đọc tiếp →
Đại lộ Dung Thành nam mới mở một quán ăn. Chủ quán là hai vợ chồng trẻ ở nhà quê lên. Hôm khai trương hai vợ chồng trang trí cửa hàng sáng s...
Đọc tiếp →
Là mùa đầu cánh đồng Mẹ tôi sinh nở Là cơn gió của đại ngàn Cha... Khi bị gọi nhầm tên, Tôi không nói gì. Khi ai đó nói rằng, tô...
Đọc tiếp →
- Về tác giả Hoàng Hải Lý: anh quê ở Lệ Thủy, Quảng Bình. Anh là một cây bút không chuyên. Anh mượn thơ để truyền tải tâm tư, nguyện vọng, k...
Đọc tiếp →
Bây giờ mùa hoa doi Trắng một vùng Quảng Bá Sóng ven hồ cứ vỗ Xanh một vùng cây tre. Ta đến với ta đi Bao lần anh có nhớ? Dư...
Đọc tiếp →
Từ bé đến giờ Minh chỉ biết có ông nội, chưa bao giờ Minh gặp ông ngoại cả. Ông ngoại ở xa lắm, đâu như tận Sài Gòn kia. (Hình ảnh này không...
Đọc tiếp →
Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt, cứ như bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có một vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long nữ, tên là Lạc Long Quân....
Đọc tiếp →